Hoài cũng quay ngựa lại đánh nhau. Hai đầu ép lại, Bá cự không nổi phải bỏ chạy.
Quách Hoài rượt theo. Hầu Bá túng thế chạy tuốt về Hớn Trung đầu Thục.
Khương Duy được tin cho mời vào, Hầu Bá khóc thưa rang :
- Tôi thật chẳng ngờ xảy ra cơ sự này ?
Khương Duy nói :
- Xưa Vi Tử đầu Châu mà nên danh muôn thuở .
Nói xong bày yến tiệc đãi Hầu Bá.
Trong lúc đang ăn uống, Khương Duy hỏi :
- Nay cha con Tư Mã Y nắm giữ trọn quyền, hắn có dòm ngó nước Thục chăng ?
Bá đáp :
- Y đang mưu nghịch, ắt chưa nghĩ đến việc ngoài. Nhưng bên Ngụy hiện nay có hai người còn trẻ mà tài năng đáng sợ .
Khương Duy hỏi ai, thì Bá nói :
- Một tên Chung Hội (con Chung Do), trí dõng có thừa. Một tên Ðặng Ngãi, có đại chí .
Khương Duy cười nói :
- Hai thằng con nít ay đáng chi mà lo !
Nói đoạn Khương Duy dắt Hạ Hầu Bá ra mắt Hậu chúa để tâu hết mọi sự.
Hậu chúa cả mừng bèn trọng dụng Hạ Hầu Bá.
Khương Duy lại tâu :
- Nay Tư Mã Ý chuyên quyền. Ngụy chúa nhu nhược, nước Ngụy gian nguy. Vậy xin bệ hạ giáng chỉ cho tôi đánh lấy Trung Nguyên, thực hiện trọn chí lớn của Thừa Tướng .
Phí Vĩ can rằng :
- Mới đây Tưởng Uyển và Ðổng Doãn đều nối nhau qua đời hết, nội trị đã không người, Bá Uớc cũng nên đợi thời chớ có khinh động làm chi .
Khương Duy nói :
- Nếu không cử sự thì bao giờ việc cả mới xong .
Phí Vĩ nói :
- Thừa Tướng là bậc thông suốt mọi sự mà còn phải theo thời cơ, huống chi bọn ta .
Khương Duy nói :
- Tôi rất rõ tánh tình người Khương, nếu được binh Khương tiếp ứng tuy chưa khắc phục được Trung Nguyên, chớ từ đất Lũng Tây đến phía Tây sẽ về ta dễ như chơi vậy .
Hậu Chúa nói :
- Ờ ! Thì Trẫm cũng chiều theo .
Khương Duy lãnh mạng rồi dắt Hạ Hầu Bá đến Hớn Trung nghị kế.
Duy nói với Bá :
- Nay phải sai sứ sang nước Khương để kết giao, rồi kéo binh ra ngõ Tây Bình, gần Ung Châu, xây thành tại Cốc San
sai binh gửi nơi đó làm thế ỷ giục, còn bọn ta ra ngõ Xuyên Khâu, y theo cựu kế của Thừa Tướng mà làm .
Nghị kế xong, Duy sai Châu An và Lý Hâm dẫn quân đến Cốc San đắp thành chống giữ.
Lúc ấy, quân do thám về báo Quách Hoài.
Hoài đang giữ Ung Châu lập tức sai quân về Lạc Dương cấp báo, còn một phía khiến Trần Thới đến Cốc San giao chiến với quân Thục.
Cẩn An và Lý Hâm ra cự địch nhưng không nổi bèn lui vào thành cố thủ.
Trần Thới xua quân vây bốn mặt.
Lý Hâm nói :
- Ðợi binh Ðô Ðốc quá lâu tôi sợ hết lương, nếu cứ cố thủ hoài. Vậy để tôi liều chết xông ra khỏi vòng vây đi cầu cứu mới được . Nói xong, cố thoát khỏi vòng vây chạy riệt.
Ði được vài ngày, gặp Khương Duy kéo quân đến.
Lý Hâm thưa :
- Hai thành Cốc San đều bị binh Ngụy vây khốn, hiện nay rất đổi nguy ngập !
Khương Duy nói :
- Chẳng phải ta cứu trễ, vì phải chờ binh Khương đến, nên mới hư việc vậy .
Nói rồi, quay lại hỏi Hầu Bá :
- Binh Khương chưa đến, Cốc San bị vây, vậy phải làm sao ?
Hầu Bá thưa :
- Nếu chờ binh Khương thì hai thành Cốc San sẽ mất. Tôi chắc Ung Châu kéo đến Cốc San thì Ung Châu bỏ trống. Vậy hãy đến đánh Ung Châu. Quách Hoài và Trần Thới thể nào cũng đem binh về cứu , vậy là ta giải nguy được Cốc san .
Khương Duy cả mừng, bèn dẫn binh nhắm Ung Châu mà tới.
Trần Thới thấy Lý Hâm thoát khỏi vòng vây thì hỏi Quách Hoài :
- Lý Hâm thoát rồi, ắt Khương Duy sẽ đến tiếp cứu. Vậy phải làm sao ?
Quách Hoài nói :
- Chắc chắn Khương Duy sẽ đến lấy Ung Châu. Vậy tướng quân hãy kéo ra Diện Thủy chận đường lương của nó, còn ta. kéo đến Ung Châu mà cự. Hễ binh nó nghe chận đường lương ắt phải chạy. Chừng ấy hai đầu ép lại đánh.
Còn Khương Duy vùa đến Ngưu Ðầu San bị binh Ngụy chận đường, rồi lại nghe tiếng Trần Thới nạt lớn :
- Ngươi lén đánh Ung Châu, kế ấy há gạt ta sao ?
Khương Duy giục ngựa tới đánh chừng 3 hiệp .
Trần Thới cuốn gói chạy dài. Sau đó, xua quân đến Ngưu Ðầu San. Mỗi ngày đều ra khiêu chiến.
Thế rồi, trong ltíc đang bàn luận với Hạ Hầu Bá, bỗng được tin Quách Hoài sai Trần Thới đến lấy Diên Thủy, chận nghẹt đường lương rồi.
Khương Duy cả kinh liền sai Hạ Hầu Bá lui binh trước, còn mình đi đoạn hậu.
Quách Hoài phân binh ra năm ngã rượt theo.
Khương Duy phải lui binh lại. Vừa đến Diên Thủy lại gặp Trần Thới xông ra, hai đầu đánh ép lại, tên bắn xuống như mưa.
Khương Duy liều chết đánh nhầu, rồi chạy thẳng đến Dương Bình Quan.
Phía trước mặt bỗng có một đạo quân ào tới, cầm đầu là Tư Mã Sư đại tướng, con trai lớn của Tư Mã Ý. 

Hồi 107

Tôn Quyền hết số qui Thiên
Tôn Tuấn giữa tiệc bày kế
Khương Duy thấy Tư Mã Sư rượt tới thì mắng rằng :
- Mi là thằng con nít sao dám đến đây mà múa may . Bèn đốc ngựa đến đánh .
Tư Mã Sư chống cự một lát thua chạy dài.
Khương Duy kéo quân vào thành đóng chặt cửa lại, rồi truyền cho quân sĩ bắn tứ phía binh Ngụy chết thôi vô kể.
Tư Mã Sư cả kinh vội trốn chạy. Tại thành Cốc San , Cẩn An thấy viện binh không tới dẫn binh ra đầu Ngụy, còn Khương Duy kéo về Hớn Trung đồn binh.
Tư Mã Sư trở về Lạc Dương. Lúc này Tư Mã Ý càng ngày càng lâm trọng bệnh, liệu thế không sống được bèn kêu con mà trối rằng :
- Cha phò Ngụy đã nhiều năm, làm đến Thái phó cũng đã tột cùng rồi. Người ta thường nghĩ cha có dị tâm. Vậy khi cha thác rồi , các con phải lo việc triều chánh. Phải cẩn thận răn dè . Nói được ít lời xong tắt thở.
Tư Mã Sư và Tư Mã Chiêu vội thượng tâu lên Ngụy chúa.
Ngụy chúa truyền chôn cất Tư Mã Ý rất hậu, lại phong Tư Mã Sư làm Ðại Tướng thống lãnh Thượng Thơ cơ mật, phong Tư Mã Chiêu làm Phiêu Kỵ tướng quân.
Nói về Ðông Ngô, từ khi Tôn Quyền tức vị Ðế Vương, vì con chánh là Tôn Ðăng mất nên lập con thứ là Tôn Lượng lên làm Thái Tử. Tôn Lượng là con Nhan Phu Nhơn. Khi đó Gia Cát Cẩn và Lục Tốn đều chết cả, nên việc triều chính nằm trong tay Gia Cát Cách.
Năm ấy, gió thổi mạnh, nước dâng cao, ai nấy đều sợ hãi. Tôn Quyền cũng từ đó phát bệnh nặng, liệu thế không song được bèn gọi Gia Cát Cách và Lữ Ðại vào mà trối :
- Trẫm không còn sống được nữa , vậy các khanh hãy ráng giúp thái tử giữ gìn sự nghiệp này . Nói xong thì qua đời, lên nối ngôi được hai mươi bốn năm, thọ 71 tuổi.
Khi Tôn Quyền chết rồi thì bọn Gia cát Cách tôn thái tử Tôn Lượng lên tức vị, cải niên hiệu là Ðại Hưng nguyên niên. Tôn hàm ân cho Tôn Quyền là lại hoàng đế .
Tư Mã Sư nghe Tôn Quyền đã thác liền sửa soạn đánh Ngô.
Lúc ấy Thượng thơ Phó Hà can rằng :
- Nước Ngô nhờ có sông Trường Giang hiểm trở, tiên đế nhiều phen chinh phạt mà không được, chi bằng bờ cõi ai nấy giữ thì hay bơn .
Nhưng Tư Mã Sư không nghe cứ kéo binh đi đánh, bèn sai Vương Vĩnh, Hồ Tuân, Võ Khâu Kiệm mà dặn : Bên Ðông Ngô có quận Ðông Hưng ra quan trọng. Hễ lấy được quận ấy ắt việc sẽ thành . Rồi lại khiến Tư Mã Chiêu làm Ðại Ðô Ðốc, Hồ Tuân làm tiên phuông kéo tới Ðông Hưng.
Gia Cát Cách hay tin bèn nhóm hết tướng lại luận bàn.
Ðinh Phụng nói :
- Quận Ðông Hưng là chỗ hiểm yếu của nước ta, nếu chỗ ấy mất thì Nam quận và Võ Vương đều phải thất .
Gia Cát Cách nói :
- Lời ấy rất hợp ý tôi , vậy ông phải dẫn một đạo thủy binh đến nơi ấy, còn tôi và Lữ Cừ, Dương Tu và Lưu Soán sẽ dẫn thủy binh và lục chiến đến sau tiếp ứng. Hễ nghe pháo lệnh thì cùng kéo ra đánh .
Nói về binh Ngụy kéo đóng tại Từ Châu, Hồ Tuân bèn nói chư tướng ăn tiệc với nhau. Lúc ấy tiết đông lạnh lẽo, Tuân không dám ra khỏi trại cứ ngồi mà uống rượu. Bỗng có tin báo có vài chục chiến thuyền của Ðông Ngô kéo đến.
Hồ Tuân nói :
- Sá gì ba chục chiếc ấy .
Bèn chẳng chịu đề phòng cứ ngồi mà uống rượu.
Ðêm ấy Ðinh Phụng sai quân thám thính trại Ngụy, quân về phi báo :
- Hồ Tuân cả ngày uống rượu, không đề phòng chi hết.
Ðinh Phụng cả mừng, khiến quân sĩ dùng dao ngắn, lội qua sông, nửa đêm xông vào trại Ngụy đánh giết.
Quân Ngụy đại loạn đạp nhau mà chết.
Hồ Tuân nghe bốn phía lửa dậy thì thất kinh vội lên ngựa thoát thân. Lúc ấy Tư Mã Chiêu, Vương Vinh, Vô Khâu Kiệm biết đạo binh đánh Ðông Hưng đại bại thì vội rút binh trở về .
Trong khi biết rõ binh Ngụy đã rút, Gia Cát Cách bèn nói :
- Tư Mã Chiêu đại bại, ta nên thừa kế đánh vào Trung Nguyên cho mau !
Nói rồi gửi thư sang Khương Duy yêu cầu đánh qua phía Bắc, hứa sẽ bình phân thiên hạ .
Ðinh Phụng thừa :
- Nay binh Ngụy lấy Tân Thành làm căn cứ . Vậy phải chiếm cho được Tân Thành đã .
Gia Cát Cách y kế .
Tướng giữ ải là Trương Ðặc, nghe binh Ngô đến đánh bèn khiến quân cố thủ chẳng chịu giao chiến.
Gia Cát Cách bèn khiến vây chặt bốn cửa thành, ngày đêm công phá , nhưng vì quân trên thành canh phòng quá ngặt nên qua một tháng mà vẫn không phá nổi . Khi ấy gặp tiết trời lạnh, binh Ngô bị bịnh rất nhiều . Các tướng thưa với Gia Cát Cách :
- Thời tiết quá lạnh, nên lui binh tốt hơn .
Gia Cát Cách không nghe, cứ đốc quân công thành.
Nhưng quân sĩ chẳng còn ai muốn đánh giặc nữa .
Gia Cát Cánh túng thế phải lui binh.
Trương Ðắc được tin binh Ngô đã lui , bèn xua quân rượt theo đánh giết.
Binh Ngô chết thôi vô kể .
Gia Cát Cách thu góp tàn quân về Ðông Ngô, trong lòng cả thẹn chẳng dám yết kiến Tôn Lượng.
Ngô chúa thấy vậy ngự giá đến thăm. Bởi vậy triều thần rất sợ sệt .
Gia Cát Cách lại khiến Châu An và Trương Uớc chấp chưởng Ngự Lâm Quân để làm nha trảo .
Lúc ấy Tôn Tuấn đang chấp chưởng Ngự Lâm Quân thấy Gia Cát Cách đoạt quyền thì sanh nghi bèn tâu với Tôn Lượng :
- Tôi là Tôn tộc, nay Gia Cát Cách chiếm Ngự Lâm Quân e y có ý làm phản. Xin Bệ hạ hãy liệu thế trừ đi !
Tôn Lượng nói :
- Trẫm cũng sợ y lắm. Vậy phải trừ cách sao ?
Tôn Tuấn tâu :
- Hãy bày yến tiệc rồi mời Gia Cát Cách đến, tôi sẽ ra tay cho .
Tôn Lượng y kế .
Gia Cát Cách được triệu mời, lên xe vào cung, rồi tả hữu ai nấy vào tiệc.
Rượu được vài tuần, Ngô chúa kiếm chuyện đi tướt, còn Tôn Tuấn bước xuống điện, cởi áo ngoài ra, tay cầm gươm bén hô lớn :
- Có chiếu chỉ của Thiên Tử truyền phải giết đứa phản tặc !
Gia Cát Cách nghe nói thất kinh làm rớt chén rượu xuống đất.
Rồi vừa định cầm gươm thủ thế , đã bị chém bay đầu .
Tôn Tuấn một mặt khiến đến bắt gia quyến Gia cát Cách, một mặt khiến đem thây Gia cát Cách bỏ ra ngoài thành.
Chẳng bao lâu quân sĩ bắt được hết gia quyến Gia Cát Cách, Tôn Tuấn khiến chém hết đem chôn.
Ngô chúa là Tôn Lượng phong Tôn Tuấn làm Thừa Tướng Ðại tướng 